Keep on reading

Hướng Dẫn Đi Nhờ Vào Vũ Trụ by Douglas Adams (Forewords)

Hướng Dẫn Đi Nhờ Vào Dải Ngân Hà

(The Hitchhiker’s Guide to the Galaxy)

Tác giả: Douglas Adams
Người dịch: conruoinho

Truyện dịch chưa được sự đồng ý của tác giả.

Mục Lục

Lời Mở Đầu

 – 2 – 3 – 4 – 5 – 6 – 7 – 8 – 9 – 10 – 11 – 12 – 13 – 14 – 15 – 16 – 17 – 18 – 19 – 20 – 

21 – 22 – 23 – 24 – 25 – 26 – 27 – 28 – 29 – 30 – 31 – 32 – 33 – 34 – 35


Lời Mở Đầu

 

Nằm xa tít trong chỗ nước đọng chưa ai thám hiểm của cái góc không hợp thời ở vùng xoáy phía Tây dải ngân hà có một mặt trời vàng nho nhỏ chả ma nào thèm chú ý đến.

Bay vòng quanh quỹ đạo của nó ở một khoảng cách chừng chín mươi hai triệu dặm là một hành tinh xanh xanh be bé vô cùng tầm thường. Ở đó có những vật thể sống xuất thân từ loài khỉ sơ khai đến mức chúng vẫn còn nghĩ đồng hồ điện tử là một ý tưởng khá tuyệt.

Hành tinh này có – hoặc nói đúng hơn là đã có – một vấn đề, thế này đây: đa số những người sống ở đó gần như lúc nào cũng chả vui vẻ gì. Nhiều giải pháp đã được đề nghị để giải quyết vấn đề này, nhưng đa số chúng đều dính líu đến sự lưu thông của mấy tờ giấy nhỏ màu xanh, cũng thật kì khôi vì nhìn tổng thể thì đâu phải mấy tờ giấy nhỏ màu xanh thấy không vui.

Thế là vấn đề vẫn tồn đọng: rất nhiều người khó chịu, và đa số họ đều khổ sở, thậm chí cả mấy người có đồng hồ điện tử.

Càng ngày càng có nhiều người cho là họ đã phạm lỗi ngay từ đầu khi nhảy xuống từ mấy cành cây. Và một số thì nói rằng ngay cả mấy cái cây cũng là ý tồi, và đáng lẽ ra không ai được rời khỏi đại dương.

Và rồi, một ngày thứ năm kia, gần hai nghìn năm sau khi một người bị đóng đinh vào một cái cây vì hắn đã nói sẽ thật tuyệt vời biết bao khi con người đối xử tốt với nhau thử xem sao, một cô gái ngồi một mình trong một quán cà phê nhỏ ở Rickmanworth đột nhiên nhận ra điều gì đã sai lầm trong suốt thời gian qua, và cuối cùng thì cô đã biết làm thế nào để thế giới trở nên một nơi tốt đẹp và hạnh phúc. Thời điểm chín muồi, nó sẽ có tác dụng, và sẽ không có ai bị đóng đinh vì điều gì cả.

Tuy nhiên, thật đáng buồn thay, cô chưa kịp tìm được điện thoại để nói cho ai đó biết, thì một thảm họa ngu xuẩn kinh khủng xảy ra, và ý tưởng đó bị mất đi vĩnh viễn.

Đây không phải là câu chuyện của cô ấy.

Nhưng đây là câu chuyện của cái thảm họa ngu xuẩn kinh khủng ấy và cả những hậu quả của nó.

Đây cũng là một câu chuyện về một quyển sách, một quyển sách có tên Hướng Dẫn Đi Nhờ Vào Dải Ngân Hà – không phải là một quyển sách địa cầu, chưa từng được xuất bản trên địa cầu, và đến tận khi thảm họa kinh khủng xảy ra thì chưa có người địa cầu nào từng nhìn thấy hoặc nghe nói về nó.

Tuy nhiên, vẫn là quyển sách hết sức xuất sắc.

Trên thực tế, có lẽ nó là quyển sách xuất sắc nhất mà công ty xuất bản Ursa Minor từng phát hành – cũng chưa từng có người địa cầu nào nghe nói đến công ty này bao giờ.

Nó không chỉ là quyển sách hết xuất sắc, nó còn là một quyển khá thành công – được yêu thích hơn cả quyển Đại Cương Chăm Sóc Tại Gia Vũ Trụ, bán chạy hơn Thêm Năm Mươi Ba Chuyện Để Làm Trong Chân Không, và gây nhiều tranh cải hơn bộ ba bom tấn triết lý của Oolon Coluphid, Chúa Sai Chỗ Nào, Thêm Vài Lỗi Lầm Lớn Nhất Của ChúaSuy Cho Cùng Thì Vị Chúa Này Là Ai Đây?

Ở nhiều nền văn minh dễ dãi hơn ở Rìa Đông của Dải Ngân Hà, quyển Hướng Dẫn Đi Nhờ đã hất cẳng Bách Khoa Ngân Hà Toàn Thư để trở thành kho tàng chuẩn mẫu của toàn bộ kiến thức và trí tuệ, vì mặc dù nó bỏ sót nhiều thứ và chứ đựng nhiều điều ngụy tạo, hoặc ít ra là sai bét nhè, thì nó đã hơn hẳn những tác phẩm cũ và tẻ ngắt hơn vì hai phương diện quan trọng.

Thứ nhất, nó hơi rẻ hơn tí xíu, và thứ hai, nó có chữ DON’T PANIC (ĐỪNG HOẢNG SỢ) được khắc bằng phông chữ thân thiện to đùng trên trang bìa.

Nhưng câu chuyện về ngày thứ năm ngu xuẩn kinh khủng, câu chuyện của những hậu quả lạ thường, và câu chuyện thế nào mà các hậu quả này đan quện chặt chẽ với quyển sách này bắt đầu rất đơn giản.

Nó bắt đầu ở một ngôi nhà.

« »